Hơn 15 triệu khách du lịch đổ về Singapore – đảo quốc rộng 700km2 – mỗi năm chỉ để thỏa mãn vài điều: Xem vài thắng cảnh có sự đóng góp của bàn tay con người là chủ yếu, nghỉ ngơi giữa không khí yên bình và ngắm những tòa nhà chọc trời, những tiện nghi hiện đại? Không hẳn vậy, Singapore còn nhiều chuyện lạ mà các nhà báo, du khách chưa nói hết, chỉ có những ai “ăn dầm ở dề” lâu ngày tại đây mới có thể hiểu biết được phần nào.

Nhà máy tái chế nước thải thành nước sạch ở Trung tâm Bedok, Singapore.
Khi chúng tôi đặt chân lên đảo quốc Singapore cũng là lúc cảnh sát xứ này bắt đầu chiến dịch tuần tra bí mật trên các đường phố để xử lý các trường hợp vi phạm Luật Giao thông. Đọc báo The Straits Times, anh bạn cùng đi cho biết trong chiến dịch này, cảnh sát giao thông Singapore tập trung vào các đối tượng sử dụng xe gắn máy. Nhà chức trách Singapore tin tưởng biện pháp này sẽ ngăn chặn được việc người tham gia giao thông thiếu ý thức, chỉ chấp hành Luật Giao thông khi thấy “bóng” cảnh sát. Các vụ tai nạn xe máy dẫn tới chết người ở Singapore chiếm gần 1/2 tổng số các vụ tai nạn giao thông đường bộ, nguyên nhân chủ yếu do người điều khiển phương tiện chạy quá tốc độ quy định. Bên cạnh hệ thống đường một chiều được bố trí hợp lý, nhiều cầu vượt giải tỏa bớt lượng xe dồn ứ, chính sách hạn chế nhập khẩu xe bằng cách đánh thuế cao… có lẽ nhờ thế mà Singapore giải quyết được nạn kẹt xe.
Chúng tôi mua vé đi tàu điện ngầm MRT (Mass Rapid Transit) để tận hưởng cảm giác đông vui, nhanh và rẻ. Hệ thống MRT được đưa vào sử dụng từ năm 1987 vừa phục vụ tốt cho đa số người dân có mức thu nhập từ thấp đến trên trung bình, vừa hạn chế ô nhiễm vừa góp phần giải quyết tốt nạn kẹt xe. Với số vốn 10 tỷ USD đầu tư xây dựng hệ thống tàu điện ngầm, đến nay chính phủ Singapore không chỉ đã thu hồi lại vốn mà còn thu lãi cao. Mấy ai biết được rằng khi lên kế hoạch xây dựng tàu điện ngầm, không ít người dân Singapore đã phản đối kịch liệt. “Ai lại khoét bụng con rồng Singapore đang trên đà phồn vinh bao giờ?!”. Vậy nhưng, Thủ tướng Singapore lúc ấy là ông Lý Quang Diệu đã có cách. Ông cho phát hành đồng tiền vàng 1 SGD (đôla Singapore), trên đó có khắc hình hoa văn tựa như một đạo bùa, dùng để “trấn” ngừa những điều bất lợi. Ông đã dùng “dị đoan” chống lại “dị đoan”.
Khi băng qua một con đường, thấy những lằn vạch màu đen mỏng, chằng chịt, anh bạn cùng đi với chúng tôi có dịp đến Singapore nhiều lần giải thích, đó là dấu hiệu cho biết bên dưới có lắp hệ thống điện tử dùng để đếm xe chạy qua. Toàn bộ số liệu được chuyển về trung tâm điều hành giao thông Singapore. Tại đây người ta sẽ biết được khu vực nào có lưu lượng xe ra vào cao, mật độ dày, dễ sinh nạn kẹt xe. Từ đó, các tấm bảng “Restric zone” (khu vực hạn chế) được căng lên ngang đường. Các bác tài muốn vào khu vực đó trong giờ cao điểm phải mua vé giá 3 SGD dán lên kiếng xe thì mới vào được. Xe của bạn cứ ung dung lái xe vào trong Restric zone sẽ có nhân viên quan sát từ xa mà không cần dừng lại. Điều gì động đến túi tiền ắt sẽ làm mọi người phải suy nghĩ và lưu lượng xe vào khu vực đó sẽ giảm hẳn.
Xin nói qua chuyện điện và nước !
Khi nước láng giềng Malaysia bị sự cố cúp điện trong 20 giờ đồng hồ, liệu đảo quốc nhỏ bé này có gặp phải tình trạng tương tự? Không! Điều đó chưa hề xảy ra với Singapore. Quốc gia này có ngành công nghiệp lọc hóa dầu thuộc vào loại lớn và hiện đại trên thế giới. Một phần sản lượng dùng để xuất khẩu, số còn lại dùng để chạy máy phát điện. 4 nhà máy sản xuất điện công suất lớn được đặt ở Singapore. 3 nhà máy trực tiếp cung cấp điện cho quốc gia, 1 nhà máy dùng để dự phòng. Khi có sự cố xảy ra thì nhà máy điện dự phòng lập tức hoạt động, đưa điện vào lưới quốc gia.
Ấy là chuyện điện, còn chuyện nước mới lạ hơn. Singapore chỉ tự cung cấp 40% lượng nước tiêu dùng, 60% còn lại phải mua từ Malaysia. Một hiệp ước đặc biệt được ký giữa hai nước là dù trong bất cứ hoàn cảnh chính trị nào cũng không chơi màn “cúp nước”. Trong số 40% lượng nước tự cung cấp, ngoài các giếng khoan, Singapore sử dụng hệ thống mương, rãnh xẻ dọc, ngang thành phố để lấy nước. Từ những trận mưa, từ những con sông nhỏ chạy xuyên qua hòn đảo, cả đất nước Singapore như chiếc phễu hứng nước. Dòng nước chảy về nhà máy xử lý, làm sạch 100%, có thể uống được ngay từ vòi mà không cần đun sôi, nấu chín. Riêng nước thải từ sinh hoạt của người dân được dẫn vào đường cống riêng, cũng được xử lý sạch trước khi đổ ra biển.
Một chuyện lạ khác mà nhiều người đi Singapore về chưa nói đến. Đó là ở đảo quốc sư tử có một hình ảnh độc đáo là “xịt thuốc trừ muỗi” trên các đường phố, công viên. Singapore vốn được phủ xanh kín mít. Chính những lùm cây rậm rạp, những cánh rừng nguyên sinh còn được bảo tồn là “hang ổ” cho loài muỗi sinh sôi nảy nở. Công việc của công nhân vệ sinh là vác bình lên vai, chui vào tận trong bụi để diệt muỗi. Họ làm công việc ấy hết năm này qua tháng nọ, giữ cho đường phố, công viên sạch muỗi. Vào mùa mưa, nếu nhân viên y tế của chính phủ kiểm tra quanh nhà nào có ao tù, nước đọng, “nuôi” lăng quăng thì chắc chắn nhà đó sẽ bị phạt. Ngược lại, nếu nhà nào ở sạch mà bị muỗi đốt ngã bệnh sốt rét thì có quyền kiện… chính phủ. Mới nghe qua tưởng chuyện đùa nhưng lại là thật.
Theo Baobariavungtau
Từ khoá liên quan:
- xa hoi singapore